“Bà cô” công sở, xin chớ khó tính!

"Bà cô" công sở, xin chớ khó tính!

Ông Tơ đưa lối bà Nguyệt dẫn đường, nên chẳng phải cứ muốn nên duyên, muốn áo thắm là vu quy được. Chuyện ở công sở cũng thế, có những “cái duyên chưa tới” không những khiến bản thân khổ chủ đổi tính trái nết, mà còn khiến đồng nghiệp dù có méo mặt thì vẫn phải… rặn nụ cười.

"Bà cô" công sở, xin chớ khó tính!

“Bà cô” công sở, xin chớ khó tính!

“Bà cô” công sở sẽ không còn là “bà cô” nữa

Cũng chẳng phải là ngẫu nhiên mà các cụ có con gái lớn tuổi chưa chồng là cứ lo ngay ngáy, có khi còn ngại gặp mặt cả hàng xóm láng giềng. Cái lo ấy là có lý do của nó. Không biết vì mặc cảm, vì tủi thân, hay là ghen tỵ so bì với bạn bè cùng trang lứa, mà những “bà cô” này thường khó tính, khó chiều, khiến không chỉ người thân mà cả đồng nghiệp cũng phải… lắc đầu.

“Bà cô” là đồng nghiệp

Kể khổ chuyện một chị đồng nghiệp – anh Vinh thở dài ngao ngán: “Chị ấy chuyện gì cũng tắt mắt rồi đâm khó chịu với hết thảy anh em trong cơ quan. Anh em đồng nghiệp đùa nhau hơi vui vẻ tí, hơi bậy bạ tí là đã thấy chị ngúng nguẩy, gõ guốc cồm cộp đi ra ngoài. Rồi thì ai mà lỡ dại ngồi vào ghế của nhà chị ấy hay dùng các món văn phòng phẩm trên bàn chị ấy nhé – có mà nghe “ca cải lương” cả tuần.

Khổ hơn là đôi khi phải chịu trận chị ấy tâm sự trên điện thoại với ai đấy, rầm rì cả nửa giờ. Vui thì không sao chứ nhờ câu chuyện tâm sự có mùi nước mắt thì y như rằng sau đấy suốt cả buổi chị ấy cứ rấm rứt rồi cáu gắt đủ bài. Mà thấy chị ấy không hỏi thì chị ấy mắng, bảo sao mà tệ không quan tâm đến đồng nghiệp. Còn nếu hỏi thăm mà trót dại không bắt đúng nhịp thì chị ấy lại cáu, bảo… việc gì mà phải hỏi ấy chứ. Đến khổ!”.

Anh Vinh còn dám than thở, chứ em Hằng, em Vân là nhân viên thì sợ “bà cô” một phép. “Cười hơi lớn tiếng một tí là chị ấy mắng bảo làm chị ấy đau đầu. Mặc áo quần mốt một tí thì chị ấy bảo rằng vô duyên, ăn mặc thiếu đứng đắn. Còn mà về nghiệp vụ thì chúng em không dám hỏi chị ấy lấy một tiếng. Chị ấy vạch cho từng tí sai một, mà lại còn sợi tóc chẻ năm chẻ bảy cơ. Biết là mình sai đấy, nhưng bị góp ý kiểu ấy thì chúng em mất cả hứng làm việc…”.

Và khi “bà cô” là sếp

“Cộng thêm vào cái khó tính của một bà cô chưa chồng bình thường thì “bà cô sếp” còn phải là khó đến thần sầu quỷ khốc ấy chứ!”. Đó là câu kết luận của chị Loan sau bao năm “dưới trướng” của một sếp nữ độc thân chưa chồng.

“Này nhé, mỗi lần họp cơ quan thì sếp luôn hô hào anh chị em phải xem cơ quan là nhà, hết tâm hết sức mà xây dựng. Cơ mà chỉ có mỗi sếp là chưa chồng, là còn tự do nên cơ quan đúng là nhà của sếp. Sếp không phải đầu tắt mặt tối hết cơm chồng lại đến áo con. Sếp cũng không có bố mẹ chồng để phải thi thoảng ghé về vấn an hay chăm bệnh. Thế nên sếp mới bình tâm xem cơ quan là nhà được”.

hòa đồng với đồng nghiệp
Chị Loan nói chưa xong, cô Huyền đã đế thêm: “Những chuyện thường ngày của các bà các mẹ là rau là hành là thịt là cá thì sếp nào có phải quan tâm nên sếp rất chi là rảnh rang đầu óc. Sếp đến cơ quan từ lúc sớm bảnh và bắt đầu phát huy công lực “soi” đúng nghĩa. Từ việc chị em tranh thủ ăn sáng ở cơ quan cho đến việc tụm năm tụm bảy giờ nghỉ trưa đều bị trông ra ngó vào và cho ý kiến. Rồi thì thẳng tay trừ lương của nhân viên đi trễ. Rồi thì bắt sửa đi sửa lại hàng chục lần một bản báo cáo mà lỗi sai chẳng đáng là bao. Than ôi!!!”.

Những câu chuyện này có thể chẳng phải là phổ biến. Nhưng những người như anh Vinh chị Loan thì rõ là “nói ra thì dở mà không nói thì không mở được lòng”. Chỉ mong sao ông Tơ bà Nguyệt mau mau “kết chỉ xe dây” cho những “bà cô” này tìm được hạnh phúc. Để mỗi sáng trước khi đến cơ quan, họ sẽ nhớ cất cái cơn stress ở nhà, cho các đồng nghiệp được nhờ…

Theo: Eva.vn